Nghiệp và nhân quả
Chủ nhật, 21 Tháng 12 2008 01:01 Sư cô Chân Không .
Hỏi: Con có một số thắc mắc về "Nghiệp" và "Nhân quả" xin được giải đáp
1. Giả dụ một người ngộ sát giết người thì người đó sẽ tạo nghiệp và kiếp sau người bị ngộ sát lại ngộ sát lại người hại mình. Và như vậy người mà ở kiếp sau ngộ sát đấy lại tạo ra nghiệp mặc dù người đấy chính là trả lại nghiệp của người kia ở kiếp trước.
2. Về Nhân quả. Gieo nhân nào thì gặp quả ấy. Việc giết 1 người sau đó sẽ bị người đó hoặc người khác sẽ báo ứng tức là giết lại người đấy. Như vậy cũng giống như trường hợp trên (ngộ sát) trường hợp này có nặng hơn tức là giết người có chủ ý thì con muốn hỏi là như vậy cái người báo ứng cũng tạo ra tội (giết người) như vậy thì họ lại tạo nhân giết và sẽ lại phải gặp quả là bị giết. Con không hiểu là cứ như vậy sẽ tạo thành một vòng tròn không có điểm dừng thì lối thoát nào cho họ ngay kể cả họ có xuất gia đi chăng nữa?
Sư cô Chân Không xin chia sẻ:
Nếu con quán chiếu nhân quả theo hai tiêu chuẩn VÔ THƯỜNG và VÔ NGÃ của Bụt dạy thì sẽ khỏi vướng phải nhiều điều kẹt của cách suy tư của con :
Quán chiếu VÔ NGÃ con sẽ không kẹt vào cái NGÃ riêng biệt . Bụt mời mình nhìn sâu thêm để thấy mình không có cái TA riêng biệt. Cái ta của mình mà nếu không có tinh cha, huyết mẹ, cơm gạo, tình thương, nắng, mưa, công phu lao tác của bao nhiêu là đồng bào, dân tộc đất nước... bao nhiêu điều kiện thì cái TA của con không bao giờ hình thành. Cái ta của mình sau khi có dịp nghe thêm lời dạy của thầy thì cái ta của mình nó từ từ trở nên khác rồi, mình trở nên hiền hơn, tử tế hơn. Cái ta của mình mà bị đặt trong môi trường mà người xâu xé người, ích kỷ tàn nhẫn thì mình cũng từ từ trở nên dần dần ích kỷ tàn nhẫn... Vì không có cái ta riêng biệt nên cái ta của mình nó dình liền với cái ta của bố mẹ, anh chị em, đồng bào...
Người ngộ sát là vì người sống thiếu ý thức, thiếu chánh niệm, cọng với một số điều kiện khác chung quanh. Người ngộ sát chỉ chịu trách nhiệm một phần thôi. Môi trường người đó cùng chịu trách nhiệm với sự kiện ngộ sát kia, ông bà tổ tiên của người ngộ sát cũng chịu một phần trách nhiệm. Con cái người đó, người thân người đó (chính là một phần của người đó) tiếp tục chịu cái hậu quả tốt hay xấu của người đó làm. Không đợi đến khi chết mới trả quả.
Quán chiếu VÔ THƯỜNG con sẽ thấy mọi sự mọi vật không bao giờ y nguyên 100% mãi mãi. Mỗi giây mỗi phút nó đều biến chuyển thì cái quả báo vì ngộ sát kia nó cũng sẽ biến chuyển. Nó sẽ nặng hơn, hay nhẹ hơn, hay là biến mất luôn là tùy cái cách mình xử lý cái quả ngộ sát của mình. Mình đã biết điều phải quấy, mình không muốn giết dù một con vật nhỏ. Vậy mà bữa đó lính quýnh việc nhà, mình chạy xe hấp tấp, không cẩn thận, cán nhằm con chó, hay đụng một ông già, thì con vật đó hay người đó chết.
Cái quả báo trước nhất là mình thấy xót xa khi nghĩ tới con vật hay cái người do mình đụng mà bị thương nặng hay chết. Và việc mà mình phải làm là : đi xe cẩn thận hơn. Trước khi mở máy xe, mình nguyện lái xe thật cẩn trọng để không một sinh vật nào dù nhỏ bé cũng không phải chết vì sự bất cẩn của mình. Đụng tới người thì luật pháp bắt mình bồi thường, nhưng trách nhiệm tinh thần làm sao mà bồi thường ? Thì mình phát nguyện làm nhiều thứ mà mát lòng người kia. Ví dụ như cho ông ta một số tiền thêm, đến thăm viếng, nếu ông ta còn sống. Nếu ông ta chết thì gửi tặng quà cho con cháu ông, cầu siêu cho ông. Gửi năng lượng lành cho ông và những người chết về tai nạn xe cộ như ông bởi những người lăng xăng lính quýnh mất chánh niệm như mình.
Trước khi mở máy xe mà mình phát một đại nguyện như thế thì quả báo ngộ sát của mình sẽ nhẹ đi nhiều lắm. Vì một phần lớn năng lượng của ông ta đang truyền tới con cháu ông ta và con cháu ông ta thấy mình dễ thương, tử tế biết lỗi thì họ cũng hết giận mình. Và nếu con cháu ông thấy mình luôn luôn ưu ái đến họ thì làm sao mà mình bị quả báo bị ngộ sát bởi ông ta được? Còn một phần năng lượng của ông bị ngộ sát nếu bắt đầu biểu hiện dưới hình thức mới cũng sẽ cảm nghe năng lượng biết điều của mình, sẽ không vì thế mà ngộ sát lại mình đâu ! Nghiệp ngộ sát sẽ được chuyển hóa ngay đời này, không đợi tới đời sau.
Còn như lái xe đụng người ta rồi chạy trốn. Công an cảnh sát không bắt được mình, nhưng mình không che mắt được chính mình. Mình lén lút, sợ sệt, phập phồng, quính quáng và sẽ đụng xe nữa, nhưng tai nạn lần này thì mình là nạn nhân, hoặc bị thương nặng hoặc chết, đó là quả báo của việc mình làm. Khi tâm mình mờ ám, lưu manh, thì mình cuốn hút năng lượng xấu ùa đến mình, và vì thế hết rủi ro này đến rủi ro khác tới với mình. Khi mình làm lành, một hành động lành, hai, ba bốn hành động lành thì từ con người mình tỏa ra một năng lượng từ bi, nhẹ nhàng bao trùm lấy mình. Rủi ro có bị xe đụng thì xe nát nhưng mình thì bình yên là nhờ cái năng lượng lành đó che chở - trong nhà Phật gọi là phước báo.

